Posted by : Unknown Thứ Sáu, 2 tháng 5, 2014

Em chia tay anh ấy cũng chỉ vì yêu xa, em không thể bên cạnh anh ấy mỗi ngày, chăm sóc anh ấy như bao người khác yêu nhau, trong anh ấy đôi lần mất đi niềm tin về tình yêu ấy. Em chọn buông tay anh ấy đi về phía con đường chỉ một mình em bước. Hai năm, em học cách quên anh ấy và mở lòng mình yêu anh. Có những lúc chạnh lòng vì những sóng gió bên anh, em nghĩ về anh ấy như một bầu trời bình yên không bão gió... Rồi đôi bàn tay em cũng không níu nổi bàn tay anh, buông tay nhau ra em mới thấy, anh ấy và anh khác nhau nhiều quá...
Cũng yêu xa, em với anh ấy cũng là những tin nhắn, cuộc gọi là sợi dây kết nối. Anh ấy dành thời gian nhắn tin cho em mỗi ngày, ngay cả khi anh ấy đang rất bận cũng chỉ dành một tin nhắn: Anh nhớ em nhiều lắm! Biết em bận học anh ấy cũng dành những tin nhắn động viên: Cố lên em nhé! Học xong nhớ liên lạc lại cho anh! Nhớ em. Dù tối anh ấy có dành thời gian nhắn tin, gọi điện thoại cho em hàng giờ liền nhưng cũng không quên bắt em ngủ sớm. Một ngày trôi đi, dù không ở cạnh anh ấy nhưng em vẫn cảm thấy anh ấy bên em mỗi ngày.
Cũng là những lần giận dỗi chỉ vì những trái ngược trong suy nghĩ giữa em và anh ấy. Em tắt máy chỉ để tìm cho mình chút lặng yên trong suy nghĩ, để cảm nhận đúng - sai một cách rõ ràng, hay tìm cho mình chút bình yên giữa những mệt mỏi. Sau một ngày dài tắt máy, mở máy lên sẽ là một loạt những tin nhắn của anh ấy gửi đến, em chưa kịp đọc hết thì điện thoại của anh ấy gọi đến, em giả vờ không nghe máy, sẽ lại là một tin nhắn nửa yêu thương nửa trách móc: "Lần sau có giận, em cứ mắng, cứ chửi anh cũng được, chứ em đừng tắt máy, em làm anh lo lắm biết không? Anh xin lỗi, anh lại làm em buồn. Anh yêu em". Cho dù em có giận anh ấy đến mấy, đâu đó sẽ là nụ cười xen lẫn nước mắt của em vì hạnh phúc.
Cũng là yêu em, cũng là yêu xa anh ấy dành cho em những điều giản dị nhưng ấm lòng. Anh khác anh ấy, yêu em trong cái sự nhạt nhòa với những dòng tin nhắn đêm khuya, những lần giận dỗi cũng chỉ là sự im lặng bắt em chờ đợi trong nước mắt vì những dòng tin nhắn gửi muộn. Cho dù em có giả vờ tắt máy đi chăng nữa chắc anh cũng chẳng hề biết. Và em nhận ra, anh khác anh ấy nhiều lắm. Anh ấy làm em khóc vì hạnh phúc, còn anh... em khóc vì những vô tâm anh mang đến...
Em buông tay rồi! Anh đừng níu nữa..

Leave a Reply

Subscribe to Posts | Subscribe to Comments

- Copyright © Một Số Điều Lưu Lại Của Tôi - Skyblue - Powered by Blogger - Designed by Johanes Djogan -